“Hai chiếc xe lớn, một cứu thương một chữa lửa, ào ào ập tới. Hai nhân viên cứu thương khiêng đặt tôi lên chiếc cáng rồi tất cả theo tiếng còi inh ỏi, nhỏ dần, xa dần, mất hút…”
Khi tỉnh dậy, tôi được nghe kể lại như vậy và liên tưởng đến một đoạn trong một bài viết cũ:
“Đạt đã ra đi, Thảo và Thúy đã ra đi, không điếu văn, không phủ cờ. Một ngày nào đó, rồi cũng sẽ đến lượt tôi. Tôi cũng đã viết chúc thư: không điếu văn, không phủ cờ, chỉ có những giọt thầm trong tâm, giản dị tự nhiên như ngày tôi ra đời.”
… rồi nhớ đến những vần thơ của một người không tên:
Wednesday, February 12, 2014
Monday, February 10, 2014
Giọt Nhớ Vô Thường
Quýdenver
Người có bao giờ chợt nhớ mùa thu
Sương khói mênh mông sông núi mịt mờ
Người có từng nghe tim mình nức nở
Giọt lệ u hoài nhỏ xuống thành thơ ?
Tôi biết rồi đây người sẽ xa tôi
Như nắng chiều hôm như mây cuối trời
Tiếng hát ơ hờ nghiêng cơn mộng mị
Có nói năng gì cũng chỉ thế thôi
Nếu chẳng gặp nhau đâu phải xa nhau
Một phút tiễn đưa là vạn trái sầu
Thôi nhé người đi về nơi nắng ấm
Tôi ở nơi đây sương tuyết dãi dầu
Lỡ có khi nào chợt nhớ chợt thương
Xin nhỏ trong tim giọt nhớ vô thường
Ngọn gió hoang vu thổi từ đất lạ
Ai bảo... đa tình cho mãi vấn vương !
Người có bao giờ chợt nhớ mùa thu
Sương khói mênh mông sông núi mịt mờ
Người có từng nghe tim mình nức nở
Giọt lệ u hoài nhỏ xuống thành thơ ?
Tôi biết rồi đây người sẽ xa tôi
Như nắng chiều hôm như mây cuối trời
Tiếng hát ơ hờ nghiêng cơn mộng mị
Có nói năng gì cũng chỉ thế thôi
Nếu chẳng gặp nhau đâu phải xa nhau
Một phút tiễn đưa là vạn trái sầu
Thôi nhé người đi về nơi nắng ấm
Tôi ở nơi đây sương tuyết dãi dầu
Lỡ có khi nào chợt nhớ chợt thương
Xin nhỏ trong tim giọt nhớ vô thường
Ngọn gió hoang vu thổi từ đất lạ
Ai bảo... đa tình cho mãi vấn vương !
Thursday, February 6, 2014
Ơn Đời
Thơ: Quýdenver
Video Clip: Quýdenver
Quydenver YoutubeTạ Ơn
Ơn đời cho nụ cười tươi
Cho môi mật ngọt nói lời dấu yêu
Cho xanh mái tóc diễm kiều
Cho còn ngây ngất những chiều gió lơi
Monday, February 3, 2014
Mưa
Quýdenver & Tg
Mưa, kìa em... mưa
Mưa như chưa bao giờ biết tạnh
Mưa ngoài trời mà thấm lạnh hồn ta (Quýdenver)
Cứ trách sao cuộc sống dễ phôi pha
Mưa, kìa em... mưa
Mưa như chưa bao giờ biết tạnh
Mưa ngoài trời mà thấm lạnh hồn ta (Quýdenver)
Cứ trách sao cuộc sống dễ phôi pha
Mưa
của tháng ngày qua
Có
khác giờ không nhỉ
Mưa
chở dấu ái về
Chừ
lại chở nhớ thương đi... (Tg)
Sunday, February 2, 2014
Như
Như một thoáng vấn vương
Lúc trời chiều nhạt nắng
Như nỗi nhớ niềm thương
Quện sâu vào năm tháng
Như khoảnh khắc vô thường
Vụt bay đi mất dạng...
- Quýdenver -
Lúc trời chiều nhạt nắng
Như nỗi nhớ niềm thương
Quện sâu vào năm tháng
Như khoảnh khắc vô thường
Vụt bay đi mất dạng...
- Quýdenver -
Saturday, January 4, 2014
Mẹ, Chị và Em
Mẹ vẫn đấy gió đông về bớt giá
Chị còn đây ngọt mát nắng trứa hè
Em bước đi dẫu đường dài sỏi đá
Cũng xin đời còn những phút đam mê...
- Quýdenver -
=======================================
Monday, December 23, 2013
Chị và Quê
Nguyễn Văn Đậu
(Gửi các em: Ngô Vệt Hồ, Nguyễn Thị Tặng, Nguyễn Thị Thúy Ban)
Cuối tháng 3-2012 vừa qua, bốn anh em chúng tôi làm một chuyến đi năm ngày về Hà Nội.
Thế là đã mười hai năm rồi tôi mới gặp lại chị, sau nhiều lần gặp chỉ qua điện thoại. Các em tôi, hai em gái thì đây là lần thứ hai gặp chị sau lần đầu hồi đất nước mới thống nhất anh chị vào Sài Gòn tìm đến nhà thăm chúng tôi, còn em rể thì đây là lần đầu.
Các em tôi định cư ở Mỹ, về Sài Gòn thăm gia đình chỉ được ba tuần, lại rất muốn gặp lại bạn bè và bà con họ hàng, nhất là về Bắc thăm mồ mả ông bà, sau bao năm xa cách. Tôi đã dẫn các em về quê, như một nỗi ngoái nhìn cái vệt dài quá khứ đã băng qua cuộc đời chúng tôi với không biết bao nỗi thăng trầm nhân tâm thế sự. Năm ngày, không là một tour du lịch. Năm ngày của một nghĩa đi về.
(Gửi các em: Ngô Vệt Hồ, Nguyễn Thị Tặng, Nguyễn Thị Thúy Ban)
Cuối tháng 3-2012 vừa qua, bốn anh em chúng tôi làm một chuyến đi năm ngày về Hà Nội.
Thế là đã mười hai năm rồi tôi mới gặp lại chị, sau nhiều lần gặp chỉ qua điện thoại. Các em tôi, hai em gái thì đây là lần thứ hai gặp chị sau lần đầu hồi đất nước mới thống nhất anh chị vào Sài Gòn tìm đến nhà thăm chúng tôi, còn em rể thì đây là lần đầu.
Các em tôi định cư ở Mỹ, về Sài Gòn thăm gia đình chỉ được ba tuần, lại rất muốn gặp lại bạn bè và bà con họ hàng, nhất là về Bắc thăm mồ mả ông bà, sau bao năm xa cách. Tôi đã dẫn các em về quê, như một nỗi ngoái nhìn cái vệt dài quá khứ đã băng qua cuộc đời chúng tôi với không biết bao nỗi thăng trầm nhân tâm thế sự. Năm ngày, không là một tour du lịch. Năm ngày của một nghĩa đi về.
Saturday, December 14, 2013
Người dưng !?
Quýdenver
Người ơi sao cứ ỡm ờ
Cứ ngây ngô, cứ ngu ngơ nửa vời
Như đành thua một cuộc chơi
Xót xa chất ngất cho đời quẩn quanh
Tháng ngày loáng thoáng qua nhanh
Theo con mộng mị tròng trành trôi xuôi
Chuyện người em gái xa rồi
Bởi chưng đã trót yêu người từ lâu
Người ơi sao cứ ỡm ờ
Cứ ngây ngô, cứ ngu ngơ nửa vời
Như đành thua một cuộc chơi
Xót xa chất ngất cho đời quẩn quanh
Tháng ngày loáng thoáng qua nhanh
Theo con mộng mị tròng trành trôi xuôi
Chuyện người em gái xa rồi
Bởi chưng đã trót yêu người từ lâu
Friday, November 22, 2013
Tình ơi, dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Nhạc: Ngô Thụy Miên
Trình bày: Tuấn Ngọc
Video Clip: Quýdenver
Quydenver Giọt tâm tư tan chảy
Như nỗi niềm Người chia
Đêm chưa khuya
Phố chưa lặng
Mà sao nghe quạnh vắng tâm hồn !
Đêm chưa khuya
Phố chưa lặng
Mà sao nghe quạnh vắng tâm hồn !
Tuesday, September 24, 2013
Hànội tôi về
Nguyễn Văn Đậu
Hà-nội đối với tôi vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó quen thuộc bởi ngôi làng ven đê sông Đuống, nơi tôi sinh ra, nay đã là một phần của thành phố Hà-nội, và cũng bởi những năm tiểu và trung học của tôi đã qua đi ở đây cho đến ngày tôi phải đi xa, khi vừa ngót nghét hai chục tuổi đầu. Nó xa lạ bởi con nguời tôi sau đó đã được định hình ở Sàigon. Tôi đã tham dự vào cuộc sống nghề nghiệp ở đây trong suốt thời gian đất nuớc bị chia hai, để đến khi thống nhất lại, tôi có hẳn một lý lịch hoàn toàn xa lạ trong một đất nước mà Hà-nội là thủ đô; và cũng bởi tôi là nguời bắc nhưng không sống hẳn ở miền bắc nên cái xa lạ càng lớn lên gấp nhiều lần.
Hà-nội đối với tôi vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó quen thuộc bởi ngôi làng ven đê sông Đuống, nơi tôi sinh ra, nay đã là một phần của thành phố Hà-nội, và cũng bởi những năm tiểu và trung học của tôi đã qua đi ở đây cho đến ngày tôi phải đi xa, khi vừa ngót nghét hai chục tuổi đầu. Nó xa lạ bởi con nguời tôi sau đó đã được định hình ở Sàigon. Tôi đã tham dự vào cuộc sống nghề nghiệp ở đây trong suốt thời gian đất nuớc bị chia hai, để đến khi thống nhất lại, tôi có hẳn một lý lịch hoàn toàn xa lạ trong một đất nước mà Hà-nội là thủ đô; và cũng bởi tôi là nguời bắc nhưng không sống hẳn ở miền bắc nên cái xa lạ càng lớn lên gấp nhiều lần.
Thế rồi, tôi trở lại Hà-nội sau hơn bốn mươi năm xa cách, và cũng có nghĩa đấy là lần đầu tiên tôi gặp lại Hà-nội mớí. Đầy lúng túng và bỡ ngỡ, nhưng tôi cũng cảm nhận được đôi điều trong một hoàn cảnh riêng. Tôi nói “riêng”, bởi vì tôi muốn nói về một Hà-nội vừa là của tôi, vừa là không phải của tôi. Như thế, tôi sẽ tránh được cái nhìn phiến diện của một nguời như nguời ngoại quốc bàng quan, và cũng không có cái nhìn mù quáng của một số nguời mang danh Hà-nội, cứ hãnh tiến coi mình là kẻ được cuộc trong cuộc nôi chiến kéo dài mấy mươi năm mới chấm dứt. Tôi cũng phải tự cảnh giác để khỏi rơi vào một định kiến chính trị mà ở những nguời thuộc diện như tôi thuờng có cái nhìn bất thân thiện về Hà-nội.
Thursday, September 19, 2013
Giấc mơ hồi hương
Nhạc: Vũ Thành
Trình bày: Anh Dũng
Video Clip: Quýdenver
Trình bày: Anh Dũng
Video Clip: Quýdenver
3 thành phố, một cuộc đời..
Để rồi mơ cũng tàn phai
Chỉ còn sợi nhớ đan cài sắt son
Ơi em Hà Nội - Saigon
Ơi Denver vất vưởng hồn trong ta....
Chỉ còn sợi nhớ đan cài sắt son
Ơi em Hà Nội - Saigon
Ơi Denver vất vưởng hồn trong ta....
Tuesday, September 17, 2013
Một chặng đường “xế-nhờ” (*)
múa bút của Quýdenver
Kể từ ngày gọi là bắt đầu cuộc sống “xế- nhờ”, giữa vợ chồng hắn có thêm nhiều lủng củng. Nói là “thêm nhiều” bởi vì trước kia vợ chồng hắn vốn đã có những lủng củng rồi. Chỉ cái cụm từ “múa bút của Quýdenver” (dù là không viết hoa) mà vợ chồng hắn cũng lủng củng với nhau suốt cả một buổi chiều.
- Tại sao lại “múa bút”? Anh viết như thế không sợ người ta chê là kênh kiệu à?”
- Mình không phải là người viết văn/làm thơ, nói chung, không phải là người cầm bút, không biết cầm bút... Không phải là người cầm bút, không biết cầm bút thì chỉ còn là người “múa bút” chứ biết gọi là gì nữa.
Vợ hắn có cái tính rất dễ ghét mà cũng rất dễ thương là nghe hắn nói gì, thấy hắn làm gì cũng phản đối cái đã, nhưng rồi sau cùng cũng chiều hắn, mọi chuyện đâu lại vào đó.
Kể từ ngày gọi là bắt đầu cuộc sống “xế- nhờ”, giữa vợ chồng hắn có thêm nhiều lủng củng. Nói là “thêm nhiều” bởi vì trước kia vợ chồng hắn vốn đã có những lủng củng rồi. Chỉ cái cụm từ “múa bút của Quýdenver” (dù là không viết hoa) mà vợ chồng hắn cũng lủng củng với nhau suốt cả một buổi chiều.
- Tại sao lại “múa bút”? Anh viết như thế không sợ người ta chê là kênh kiệu à?”
- Mình không phải là người viết văn/làm thơ, nói chung, không phải là người cầm bút, không biết cầm bút... Không phải là người cầm bút, không biết cầm bút thì chỉ còn là người “múa bút” chứ biết gọi là gì nữa.
Vợ hắn có cái tính rất dễ ghét mà cũng rất dễ thương là nghe hắn nói gì, thấy hắn làm gì cũng phản đối cái đã, nhưng rồi sau cùng cũng chiều hắn, mọi chuyện đâu lại vào đó.
Thursday, September 12, 2013
Màu Không Quân
Quýdenver
Có phải áo em màu Không Quân
Hay màu xanh ấy của không gian
Đường mây hút dấu phương trời cũ
Kỷ niệm đong đầy những tháng năm
Có phải tình em tình Không Quân
Mà sao tình như thấy thật gần
Phố núi tuyết sương mờ tinh đẩu
Thoáng giọng em cười ngỡ tiếng Xuân...
Có phải áo em màu Không Quân
Hay màu xanh ấy của không gian
Đường mây hút dấu phương trời cũ
Kỷ niệm đong đầy những tháng năm
Có phải tình em tình Không Quân
Mà sao tình như thấy thật gần
Phố núi tuyết sương mờ tinh đẩu
Thoáng giọng em cười ngỡ tiếng Xuân...
Thursday, July 25, 2013
Vẫn chỉ là một ngày...
Quýdenver
Hắn đã định dành trọn ngày hôm nay để nghỉ ngơi, không coi TV, không nghe nhạc, không nhắc điện thoại, không mở net và cũng không đi đâu…, nhưng rồi như một quán tính hắn lại vào phòng khách, đến trước bàn viết gõ đôi dòng tâm tình bâng quơ.
Ở đời nếu có những người chỉ nghe một tiếng gió thoảng, chỉ nhìn một chiếc lá rơi… cũng thấy lòng ngẩn ngơ rung động thì cũng có những người lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm. Từ rất nhiều năm nay, hắn vẫn thường có những lúc ngồi bên cửa sổ nhìn một đám mây lờ lững trôi xuôi, hay một vạch hơi trắng vắt ngang bầu trời, trải dài theo một đường bay sâu hút vào khoảng xanh thăm thẳm.
Subscribe to:
Posts (Atom)